Close

KHÔNG CÓ VẬN MAY TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG, CHỈ CÓ NỖ LỰC BỀN BỈ KHÔNG NGỪNG

Thành công trong chớp nhoáng thường khó bền vững lâu dài

William Shakespeare từng nói:

Đừng quá nôn nóng mong cầu thành công, mà hãy kiên trì mài giũa không ngừng, và rồi thời gian sẽ thành toàn cho tất cả.

Ngày nay, có nhiều người luôn khao khát mình sẽ trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm, hoặc đạt được những thành tựu lớn trong thời gian ngắn. Thế nhưng, nếu thiếu đi sự tích lũy theo năm tháng, sự bùng nổ nhất thời ấy cũng chỉ như pháo hoa: rực rỡ trong trong phút chốc rồi vội vã lụi tàn vào hư không.

Câu chuyện ngụ ngôn Kéo gốc mạ lên cho mạ mau lớn kể về một người nước Tống, vì nôn nóng muốn mạ lớn nhanh mà đã kéo từng gốc mạ lên cao thêm một đoạn. Về đến nhà, ông ta hớn hở khoe: “Hôm nay mệt chết đi được, nhưng mạ đã cao lên cả rồi!” Con trai ông nghe vậy liền vội chạy ra đồng xem thì thấy cánh đồng xanh mướt giờ chỉ còn lại những gốc mạ đã héo rũ, chết khô.

Phàm là những thứ có thể “thành công cấp tốc” thường không bền vững, thậm chí có thể là một cái bẫy

Nhân vật Tô Đại Cường trong phim Đều Rất Tốt là minh chứng điển hình cho việc sập bẫy tâm lý làm giàu nhanh. Từ một tờ rơi quảng cáo sản phẩm đầu tư với lãi suất 9%/năm, ông bị những lời đường mật về gói đầu tư “không rủi ro, bảo toàn vốn” với lợi nhuận lên đến 20% của cố vấn trưởng của công ty tài chính nọ mê hoặc. Sau khi nhận được vài đồng lãi lẻ ban đầu, niềm tin mù quáng về con đường tắt dẫn đến sự giàu sang đã khiến ông dốc sạch vốn liếng trăm triệu đổ vào đó. Cho đến một ngày, công ty tài chính “bốc hơi”, cố vấn biến mất, giấc mộng vàng tan tành khiến ông suy sụp đến mức đòi nhảy lầu tự tử.

Lợi nhuận cao trong thời gian ngắn luôn đi kèm với hiểm họa khôn lường. Nếu năng lực không tương xứng với vận may, cú ngã từ đỉnh cao xuống đáy vực là điều khó tránh khỏi.

Nhà văn Lý Thượng Long từng nói:

Chúng ta đang sống trong thời đại ‘thức ăn nhanh’, nhanh đến mức bạn luôn hy vọng vừa cố gắng hôm nay, ngày mai đã có kết quả; nhanh đến mức bạn nghĩ hôm nay chạy bộ, ngày mai đã có thể giảm cân thành công.

Nhưng dẫu cho vòng quay của thời đại có nhanh đến đâu, chúng ta vẫn cần những tháng ngày lặng lẽ, bình thản, không tính toán được – mất để kiên nhẫn tích lũy từng chút một. Chỉ khi có sự bồi đắp của thời gian, sự thay đổi mới trở nên rõ rệt. Nếu chỉ chăm chăm chạy theo tốc độ mà bỏ quên năng lực gốc rễ, kết cục của ta sẽ chẳng khác nào những cây mạ bị kéo bật gốc lên kia – vươn cao trong chốc lát nhưng sớm muộn rồi cũng héo tàn vì thiếu dưỡng chất.

Khi theo đuổi tốc độ, ta phải tự hỏi: năng lực đã theo kịp hay chưa? Bằng không, đằng sau ánh hào quang rực rỡ của sự nổi tiếng, thứ còn sót lại sẽ chỉ là một đống đổ nát hoang tàn.

Theo đuổi nhanh phải đi đôi với việc theo đuổi chất. Có như vậy, thành tựu đạt được mới không phải là màn pháo hoa chóng tàn – tuy lộng lẫy nhưng lại quá đỗi ngắn ngủi.

Ngay cả những thiên tài kiệt xuất nhất cũng phải kinh qua quá trình rèn luyện chuyên nghiệp, dài lâu và đầy khô khan mới có thể chạm đến đỉnh cao.

Đức có dày mới gánh được nghiệp lớn, lòng có bền mới đi được đường xa.

Nào có một đêm thành danh, tất cả đều là “lửa thử vàng, gian nan thử sức”

Doanh nhân Inamori Kazuo từng nói:

Sự tích lũy của mỗi giây tạo nên hôm nay; sự tích lũy mỗi ngày tạo nên mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm và thậm chí là cả đời người.

Sự trưởng thành của chúng ta chính là kết quả của quá trình tích lũy không ngừng nghỉ. Chỉ có tích lũy liên tục mới giúp ta sống trọn vẹn mỗi ngày, và chỉ có nỗ lực mỗi ngày mới khiến cho tương lai của ta trở nên bền vững.

Những hiện tượng “nổi tiếng sau một đêm” mà chúng ta thường ngưỡng mộ, đằng sau họ là cả một quá trình dài âm thầm khổ luyện; mỗi một bóng hình rạng rỡ dưới ánh hào quang mà chúng ta trông thấy, thực ra đều đã từng nếm trải những gian truân và nỗ lực phi thường mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.

Những thành tựu khiến người khác kinh ngạc, thực chất phần lớn đều đến từ những con người hết sức bình dị, nhưng lại sở hữu sự cần mẫn và bền bỉ đáng kinh ngạc.

Nhiều người trầm trồ trước “ông hoàng son môi” Lý Giai Kỳ vì khả năng bán những 100.000 thỏi son trong 3 giờ, thu nhập hàng tháng lên tới 9 chữ số. Thế nhưng, ít ai biết rằng anh đã từng có ba năm làm nhân viên tư vấn mỹ phẩm, thuộc lòng đặc tính của từng sản phẩm. Một năm 365 ngày thì anh có tới 360 buổi livestream; nhiều đêm anh làm việc đến tận 4–5 giờ sáng, vậy mà 8–9 giờ đã lại phải bắt đầu ngày mới. Có lần, anh swatch liên tiếp 380 thỏi son, cứ hai tiếng là phải tẩy trang một lần, đến mức môi đau rát như bị xé toạc, da môi khô nứt như sắp hỏng đến nơi, buổi tối ăn cơm miệng đau như bị lửa đốt.

Có lần người ta thấy trong tủ lạnh của anh xếp kín cả một hàng son và một thùng kem nền — đủ để thấy phía sau là sự trả giá cỡ nào.

Dương Giáng từng nói:

Sở dĩ một người không ngừng trưởng thành là bởi họ sở hữu một nội lực kiên trì bền bỉ. Họ coi việc đọc sách và học hỏi là hơi thở của tư duy; không dừng lại ở việc tiếp thu thụ động, họ còn tỉ mẩn ghi chép, chắt lọc tinh hoa.

Để trưởng thành, cái giá phải trả chính là sự khổ luyện và tích lũy gấp bội phần so với người bình thường. Không có phép màu nào tự nhiên xuất hiện; suy cho cùng, mấu chốt vẫn nằm ở bản lĩnh và sự tự kỷ luật của chính chúng ta.

Những hiện tượng được gọi là “bùng nổ sau một đêm” thực chất là kết quả của cả một quá trình chuẩn bị âm thầm nhưng vô cùng kỹ lưỡng. Họ đã mài giũa năng lực qua hàng ngàn giờ tĩnh lặng, để khi cơn gió thời cơ thổi đến, họ chỉ việc tung cánh và thuận thế bay cao, tiến xa hơn tất thảy những kẻ chỉ biết đứng chờ sung rụng.

Lắng lại để tích lũy, mới có thể bền lâu

Nhà triết học nổi tiếng Schopenhauer từng nói:

Những người đạt được thành tựu vĩ đại có một quãng thời gian dài âm thầm rèn giữa, để đổi lại về sau là danh tiếng lẫy lừng.

Những người thực sự vĩ đại đều trải qua cả một quá trình tích lũy bền bỉ trước khi bùng nổ và trở nên tỏa sáng. Thành tựu hay danh tiếng ngắn hạn không quan trọng; điều quan trọng hơn cả là có thể giữ vững và duy trì thành tựu ấy lâu dài hay không.

Chỉ những thành tựu chịu được sự thử thách của thời gian mới có thể lưu lại dấu ấn trong dòng chảy lịch sử. Những kiệt tác của Mozart là minh chứng hùng hồn nhất: dù ông đã rời xa thế gian hàng trăm năm, nhưng âm nhạc của ông đến nay vẫn được tôn vinh là tinh hoa kinh điển của nhân loại.

Thành công rực rỡ trong chớp mắt có thể chứa đựng yếu tố may mắn, còn việc duy trì được vị thế mới là biểu hiện của thực lực. Nếu không có thực lực làm nền tảng, hào quang cũng sẽ giống như đóa hoa quỳnh sớm nở tối tàn, chỉ để lại dư vị của sự nuối tiếc và xót xa.

Nhà sáng tạo nội dung Chúc Tả La từng có xuất phát điểm rất bình thường. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh từng đi bán hàng lề đường ở Bắc Kinh. Chỉ trong một buổi sáng, lực lượng quản lý đô thị đã ghé tới hơn chục lần, khiến anh cứ phải liên tục bày ra rồi dọn lại, dọn xong rồi lại bày ra, khiến anh gần như phát điên vì kiệt sức. Sau đó, anh làm nhân viên bán quần áo tại Tây Đan Đại Duyệt Thành.

Một năm sau, anh tình cờ gia nhập “Startup Bang”. Tại đây, anh đã viết hơn 100 bài có lượng đọc vượt mốc trăm nghìn, góp phần giúp nền tảng chuyển mình từ website sang tài khoản công chúng. Hai năm sau, anh trở thành Phó tổng giám đốc nội dung tại Học viện Sáp Tọa, à đến nay đã là người điều hành doanh nghiệp. Chỉ trong vỏn vẹn có ba năm, từ một người bán hàng rong trở thành ông chủ công ty — tốc độ phát triển ấy quả thực đáng kinh ngạc.

Thế nhưng ít ai biết rằng ngay từ năm nhất đại học, anh đã miệt mài đọc đủ mọi thể loại sách: tiểu thuyết kinh điển, tiểu sử danh nhân, văn học, thơ ca, tâm lý học… Khi tốt nghiệp, trong ký túc xá của anh có tới hai rương sách. Chính nhờ quãng thời gian tích lũy tri thức dày đặc đó đã tạo nền móng cho anh có được thành tựu rực rỡ sau này. Thành công ấy không phải một bước chạm tới đỉnh cao, mà là kết quả của quá trình tích lũy dài lâu, để rồi đến một thời điểm thích hợp, tất cả cùng hội tụ và bùng nổ.

Đừng chỉ nhìn thấy thành tựu của người khác, hãy nhìn vào nỗ lực phía sau của họ

Trong tâm lý học có một khái niệm gọi là “Hiệu ứng bánh đà” (The Flywheel Effect):

Để một chiếc bánh đà đang từ trạng thái đứng yên bắt đầu chuyển động, ta phải dùng một lực đẩy rất lớn. Những vòng quay đầu tiên vô cùng nặng nhọc, nhưng càng về sau bánh đà sẽ quay càng nhanh. Khi đạt đến tốc độ nhất định, quán tính và động năng của nó sẽ trở nên khổng lồ, giúp nó băng băng tiến về phía trước, vượt qua mọi lực cản mà không cần tốn quá nhiều sức lực như lúc ban đầu. Khi ấy, muốn nó dừng lại còn khó hơn cả lúc bắt đầu đẩy.

Sự trưởng thành của con người cũng vậy. Chỉ có kiên trì không ngừng nghỉ mới khiến sự tăng trưởng của chúng ta tăng tốc. Kiên trì đủ lâu, sự tăng trưởng ấy sẽ bùng nổ theo cấp số nhân.

Đừng hỏi tại sao mình chưa tỏa sáng, hãy hỏi mình đã trả giá bao nhiêu. Sự nỗ lực bền bỉ quan trọng hơn nhiều so với sự vang dội nhất thời.

Nhà văn Liên Nhạc từng nói:

Kiên nhẫn chính là con đường ngắn nhất để thay đổi vận mệnh.

Đánh mất đi kiên nhẫn, tin vào sự “nhanh chóng” và “tức thì”, thực chất là đang âm thầm bào mòn nền tảng tồn tại và tư duy của chính chúng ta.

Kiến thức, tài sản và địa vị — không thứ nào có thể “luyện cấp tốc”. Những điều có giá trị thật sự đều cần thời gian để lắng đọng.

Người thông minh luôn dùng “phương pháp ngốc”

Matsushita Konosuke từng nói:

Làm việc cần cù và đối nhân xử thế bằng sự chân thành là con đường duy nhất dẫn đến thành công.

Điều này hoàn toàn khác với việc chưa từng nếm trải gian khổ mà đã muốn chạm tay vào thành công. Không chịu bỏ công sức mà đòi hưởng trái ngọt — đó là điều không thể.

Người thông minh hiểu rằng chỉ có những bước chân vững chãi mới giúp con đường thành công của bản thân trở nên bền vững. Những người thành công nhờ may mắn thường vô tình gieo những “quả mìn” trên đường đi, chúng có thể nổ bất cứ lúc nào.

Thành công nhất thời không nói lên điều gì. Chỉ khi thành tựu ấy trụ vững theo thời gian, nó mới xứng đáng được gọi là thành công đích thực.

Hãy nhìn vào tấm gương của bà Đồ U U – nhà khoa học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc. Trong bối cảnh chiến tranh thế giới nổ ra, nhiều binh sĩ tử vong vì bị muỗi mang mầm bệnh sốt rét đốt. Khi được lãnh đạo giao phó trọng trách tìm ra cách điều trị triệt để bênh sốt rét, ở tuổi 39, bà đã lật lại vô số tài liệu y học cổ truyền, thử nghiệm hơn 2.000 phương pháp, nghiên cứu trên 200 loại thảo dược — nhưng tất cả đều thất bại. Cuối cùng, sau khi tra cứu các phương thuốc cổ, bà đã tìm thấy manh mối trong cuốn Cẩm Nang Các Bài Thuốc Cấp Cứu của Cát Hồng thời nhà Tấn. Kết quả là thuốc Artemisinin ra đời. Sau nhiều năm nghiên cứu và cải tiến, Artemisinin đã thành công chữa khỏi bệnh sốt rét trên động vật, song tính an toàn trên cơ thể người vẫn là một dấu hỏi lớn. Thế là bà đã tự thử nghiệm thuốc trên chính cơ thể mình. Sự hy sinh thầm lặng đó đã được đền đáp bằng hiệu quả điều trị đột phá và đồng thời mang về cho bà giải Nobel Y sinh.

Sau khi Tổ chức Y tế Thế giới đưa Artemisinin vào Danh mục thuốc thiết yếu, tỷ lệ tử vong do sốt rét trên thế giới đã giảm khoảng 50%, hàng triệu sinh mạng được cứu sống.

Gần đây, nhóm nghiên cứu của bà còn phát hiện ra Dihydroartemisinin — dẫn xuất của Artemisinin — có hiệu quả trong việc điều trị lupus ban đỏ. Khám phá này đã nhận được sự đánh giá rất cao từ WHO cùng các chuyên gia đầu ngành trong và ngoài nước, mở ra hy vọng cứu sống cho hàng tỷ người trên toàn thế giới.

Tất cả những thành tựu ấy của bà không phải kết quả của một khoảnh khắc lóe sáng, mà là kết tinh của hàng chục năm miệt mài nghiên cứu và tận hiến.

Trương Phương Vũ từng nói:

Nếu nội tại của bạn không ngừng lớn mạnh, bạn sớm muộn cũng sẽ có ngày đủ sức để phá đất vươn lên đón ánh sáng. Ngược lại, nếu chỉ mải mê tích lũy những thứ hào quang phù phiếm và danh vọng ảo ảnh bên ngoài, bạn sẽ chỉ càng bị vùi lấp sâu hơn mà thôi.

Nếu bạn không ngừng tiến bộ, không ngừng hấp thụ tinh hoa và bồi đắp năng lực, sẽ có ngày bạn phá vỡ lớp đất dày, vươn mình thành cây đại thụ chọc trời. Ngược lại, nếu chỉ mải mê chạy theo danh lợi, say sưa với hào nhoáng bên ngoài mà thiếu đi thực lực cốt lõi, thì dù có đứng ở vị trí cao đến đâu cũng khó tránh khỏi bị đào thải, để rồi khi ấy, người ta rất dễ bị nhấn chìm sâu hơn giữa tầng đáy khắc nghiệt của xã hội.

Sau tất cả, chỉ có thời gian và nỗ lực bền bỉ mới mài giũa nên bản lĩnh thực thụ. Không có con đường tắt cho sự trưởng thành; mọi chiều cao đều phải được nâng đỡ bằng chiều sâu tương xứng.


Nguồn: 富叔

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

wpChatIcon